1Thà nghèo túng mà sống vẹn toàn,
2Nhiệt tình mà thiếu suy xét nào có ích chi,
3Kẻ ngu dại làm hại đời mình,
4Người lắm của được thêm nhiều bạn,
5Kẻ làm chứng gian không thoát khỏi hình phạt,
6Lắm kẻ tâng bốc người hào phóng,
7Kẻ nghèo túng bị mọi anh em khinh rẻ,
8Ai có óc hiểu biết thì yêu bản thân mình,
9Kẻ làm chứng gian không thoát khỏi hình phạt,
10Người ngu không hợp với nếp sống phong lưu,
11Hiểu biết làm con người chậm giận,
12Cơn giận của vua như tiếng gầm sư tử,
13Con ngu là mối họa cho cha,
14Cửa nhà, tài sản là gia nghiệp của cha ông,
15Thói lười biếng làm con người ngủ mê,
16Tuân giữ lệnh truyền là giữ được mạng sống,
17Thương xót kẻ khó nghèo là cho ĐỨC CHÚA vay mượn,
18Hãy sửa phạt con cái bao lâu còn hy vọng,
19Người giận dữ hung hăng sẽ phải nộp phạt,
20Hãy lắng nghe lời khuyên, đón nhận lời nghiêm huấn,
21Lòng con người ấp ủ bao dự tính,
22Con người ao ước lòng nhân nghĩa,
23Lòng kính sợ ĐỨC CHÚA đem lại sự sống,
24Đứa lười biếng thò tay vào đĩa,
25Hãy đánh người ưa chế giễu,
26Kẻ bạc đãi cha và xua đuổi mẹ,
27Này con, nếu thôi không nghe lời nghiêm huấn,
28Kẻ làm chứng gian nhạo cười công lý,
29Án phạt dành sẵn cho kẻ ưa chế giễu,

