1Phụ nữ khôn ngoan xây dựng cửa nhà,
2Người sống đời ngay thẳng thì kính sợ ĐỨC CHÚA,
3Miệng kẻ dại có mầm kiêu ngạo,
4Không có bò, máng ăn trống rỗng,
5Chứng nhân ngay thật thì không hề gian dối,
6Đứa nhạo báng tìm khôn ngoan chẳng thấy,
7Bạn hãy tránh xa đứa ngu si dại dột,
8Cái khôn của kẻ sáng suốt là biết rõ đường mình đi,
9Kẻ ngu nhạo báng hy lễ đền tội,
10Nỗi đắng cay chỉ riêng lòng mình biết,
11Nhà của ác nhân sẽ bị tàn phá,
12Có con đường xem ra ngay thẳng,
13Cả khi cười, lòng vẫn vương sầu muộn,
14Kẻ bất trung lãnh hậu quả do cách mình sống,
15Kẻ khờ khạo ai nói gì cũng tin,
16Người khôn sợ điều dữ và tìm cách tránh xa,
17Người nóng tính làm những điều dại dột,
18Kỷ phần của kẻ ngây thơ là dại dột,
19Kẻ xấu phải cúi mình trước mặt người lành,
20Kẻ nghèo khó, láng giềng cũng ghét bỏ,
21Khinh rẻ tha nhân thì mắc tội,
22Kẻ mưu toan điều ác lại chẳng lầm lạc sao?
23Chịu cực là có ăn,
24Phú quý là triều thiên của người khôn,
25Chứng nhân ngay thật cứu được bao mạng người,
26Kính sợ ĐỨC CHÚA sẽ được an toàn kiên vững,
27Kính sợ ĐỨC CHÚA là nguồn sự sống,
28Đông dân, nhà vua được mạnh thế,
29Người chậm giận thì đầy sáng suốt,
30Tâm hồn bình an là nguồn sống cho thể xác,
31Áp bức người yếu thế là sỉ nhục Đấng tạo thành nên họ,
33Ác nhân té nhào vì điều ác nó gây ra,
33Khôn ngoan ngự trị trong lòng người hiểu biết,
34Đức công chính đem cường thịnh cho nước,
35Bầy tôi mưu trí được hưởng ơn vua,

