1Chớ phân bì với quân tội lỗi,
2vì lòng chúng chỉ nghĩ đến bạo hành
3Có khôn ngoan mới dựng được nhà,
4Nhờ hiểu biết, phòng ốc mới đầy dư
5Người khôn ngoan được nên mạnh mẽ,
6Khi giao chiến, cần lời chỉ đạo,
7Đối với kẻ ngu, đức khôn ngoan cao vời vợi,
8Kẻ mưu tính những chuyện gian tà
9Kẻ ngu si chỉ mưu toan tội lỗi,
10Ngày khốn quẫn mà để mất tinh thần,
11Hãy giải thoát những người bị đem đi giết,
12Giả như con bảo: “Tôi đâu biết chuyện ấy”,
13Hỡi con, cứ ăn đi, mật ong ngon lắm,
14Con nên nhớ: đức khôn ngoan đối với con cũng vậy.
15Này kẻ gian, chớ rình rập nhà người công chính,
16Vì chính nhân có ngã bảy lần cũng đứng lên được,
17Khi quân thù gục ngã, con đừng lấy làm vui,
18kẻo ĐỨC CHÚA trông thấy mà gai mắt
19Đừng ganh ghét với bọn bất lương,
20Vì bọn bất lương chẳng có tương lai,
21Hỡi con, hãy kính sợ ĐỨC CHÚA và nhà vua,
22Vì tai họa sẽ giáng xuống bất ngờ,
23Những câu sau đây cũng là của bậc khôn ngoan:
24Ai bảo kẻ gian ác rằng: “Anh vô tội!”
25Còn ai răn đe nó, ắt sẽ được mừng vui
26Ai trả lời thẳng thắn mới là người bạn thật.
27Hãy ổn định mọi chuyện bên ngoài
28Đừng vô cớ làm chứng hại bạn bè,
29Con đừng nói: “Hắn đối xử với tôi ra sao,
30Tôi đi ngang cánh đồng của người biếng nhác,
31Và này: chỗ nào cũng um tùm gai góc,
32Tôi đã nhìn và để tâm suy nghĩ,
33Ngủ một chút, chợp mắt một chút,
34là cái nghèo sẽ đến với bạn như tên du thủ du thực,

