1Thi khúc. Của ông A-xáp.
2Mở miệng ra, tôi sẽ nói đôi lời huấn dụ,
3Điều chúng tôi đã từng nghe biết
4chúng tôi chẳng giấu gì con cháu cả,
5Người đã ban huấn lệnh cho nhà Gia-cóp,
6hầu thế hệ tương lai kẻ hậu sinh cũng biết,
7Như vậy, chúng sẽ đặt niềm tin vào Thiên Chúa,
8Đừng như thể cha ông, nòi ngoan cố phản loạn,
9Người chi tộc Ép-ra-im rành nghề cung nỏ,
10họ không giữ giao ước với Chúa Trời,
11đã quên đi những việc Người làm
12Trước mắt cha ông họ, Người đã làm bao việc lạ lùng
13Người rẽ Biển Đỏ cho họ vượt qua,
14dùng cột mây hướng dẫn họ ban ngày
15Người xẻ đá giữa sa mạc hoang vu,
16từ khe đá, Người khơi dòng suối chảy,
17Nhưng dân lại càng phạm tội mất lòng Chúa,
18họ chủ tâm thách thức cả Chúa Trời,
19Họ kêu trách Thiên Chúa rằng trong sa mạc này,
20Người đập vào tảng đá làm cho nước chảy ra
21Nghe thấy thế, CHÚA liền phẫn nộ,
22vì họ đã không tin ở Chúa Trời,
23Chúa hạ lệnh cho mây tầng cao thẳm,
24Người khiến man-na tựa hồ mưa đổ xuống,
25Kẻ phàm nhân được ăn bánh thiên thần,
26Trên trời cao, Người giục gió đông thổi tới,
27Người cho mưa thịt xuống nhiều như bụi,
28Người cho rớt vào ngay doanh trại, chung quanh lều dân ở.
29Họ được ăn, ăn thật no nê,
30Nhưng khi họ chưa kịp đã thèm,
31thì cơn giận Chúa Trời đã bừng lên phạt họ.
32Thế mà dân cứ phạm thêm bao tội lỗi,
33nên kiếp sống họ, Người diệt đi trong khoảnh khắc,
34Khi Chúa giết họ, họ mới đi tìm Chúa,
35mới nhớ rằng: Thiên Chúa là núi đá họ ẩn thân,
36Miệng họ phỉnh phờ Chúa, lưỡi họ lừa dối Người;
37còn lòng dạ chẳng chút gì gắn bó,
38Nhưng Người vẫn xót thương, thứ tha, không tiêu diệt,
39Chúa nhớ rằng: thân phận chúng: bọt bèo mỏng mảnh,
40Trong sa mạc, bao lần dân làm phản,
41Khiêu khích Chúa, họ thử đi thách lại,
42không còn nhớ tay quyền năng của Chúa,
43Khi Người tung ra những điềm thiêng bên Ai-cập
44Kìa nước sông nước suối, Người biến ra máu hồng,
45Người sai mòng đến cắn, ếch nhái làm tan hoang,
46cào cào ăn lúa má, châu chấu phá mùa màng;
47mưa đá hủy vườn nho, sương muối diệt cây vả,
48dịch tàn sát chiên dê, thời khí hại bò lừa.
49Người trút lửa giận lên đầu dân Ai-cập,
50Người để cho cơn giận tung hoành mặc sức,
51Người giết mọi con đầu lòng Ai-cập,
52Còn dân Chúa, Người dẫn đi như thể đàn cừu,
53đưa họ đi an toàn, chẳng có chi phải sợ,
54Chúa đưa dân vào miền thánh địa
55Trước mặt họ, Người đuổi dân ngoại đi,
56Thế mà họ thử thách, phản lại Chúa Chí Tôn,
57Họ xa lìa, phản bội, chẳng khác gì cha ông,
58Họ lập đàn thờ quấy mà trêu giận Chúa Trời,
59Nghe thấy thế, Người nổi cơn thịnh nộ,
60và từ bỏ ngôi đền Si-lô là lều Chúa ngự giữa loài người.
61Hòm Bia thánh tượng trưng uy quyền vinh quang Chúa,
62Quá bất bình với dân được chọn làm gia sản
63Lửa chiến chinh hủy diệt đời trai tráng,
64Hàng tư tế bị gươm đao sát hại,
65Bấy giờ Chúa như người đang ngủ,
66bỗng tỉnh giấc, đánh cho quân thù quay lưng chạy,
67Chúa loại bỏ nhà Giu-se,
68nhưng tuyển chọn chi tộc Giu-đa
69Chúa xây thánh điện Người như trời xanh cao thẳm,
70Chúa chọn Đa-vít, tôi tớ Người,
71để chăn dắt dân Người là Gia-cóp,
72Ông chăn dắt họ với một lòng liêm chính,

