1Phần ca trưởng. Của con cái ông Cô-rắc. Thi khúc.
2Lạy Thiên Chúa, tai chúng con đã từng được nghe
3rằng tự tay Ngài trục xuất chư dân,
4Vì đâu có phải nhờ gươm giáo mà họ chiếm đất đai,
5Chính Ngài là Vua, là Thiên Chúa của con,
6Ngài trợ lực, chúng con quật ngã quân thù,
7Con chẳng có cậy tài cung nỏ,
8Nhưng chính Ngài cứu khỏi địch thù
9Nhờ Thiên Chúa, chúng con hằng nở mày nở mặt,
10Thế mà Ngài bỏ rơi, hạ nhục chúng con,
11làm chúng con thua giặc chạy dài,
12Ngài thí chúng con tựa bầy chiên thịt,
13Ấy dân Ngài, Ngài đem bán rẻ,
14Ngài để cho láng giềng thóa mạ,
15Ngài làm cho chúng con nên trò cười cho dân ngoại,
16Điều sỉ nhục cứ ngày ngày ám ảnh,
17Nghe thóa mạ, nghe lộng ngôn kêu réo,
18Cơ sự đã xảy ra như vậy,
19hoặc đã dám manh tâm bỏ Chúa,
20mà Chúa lại đẩy vào hang sói,
21Còn ví thử chúng con đã quên danh Chúa,
22há Thiên Chúa lại chẳng tường chẳng rõ?
23Âu cũng vì Ngài, mà mỗi ngày chúng con bị giết,
24Lạy Chúa, xin tỉnh giấc! Ngài cứ ngủ được sao?
25Sao Ngài còn ẩn mặt, quên rằng chúng con bị khổ cực đọa đày?
26Mạng chúng con chôn vùi trong cát bụi,
27Dám xin Ngài đứng lên phù giúp,

