1Bờ sông Ba-by-lon, ta ra ngồi nức nở mà tưởng nhớ Xi-on;
2trên những cành dương liễu, ta tạm gác cây đàn.
3Bọn lính canh đòi ta hát xướng,
4Bài ca kính CHÚA TRỜI, làm sao ta hát nổi
5Giê-ru-sa-lem hỡi, lòng này nếu quên ngươi,
6Lưỡi xướng ca sẽ dính với hàm,
7Lạy CHÚA, xin nhớ lại ngày Giê-ru-sa-lem thất thủ,
8Gái Ba-by-lon hỡi, đồ trời tru đất diệt!
9Phúc thay người bắt những con thơ của mi

