1Thánh vịnh. Của ông A-xáp.
2Thế mà tôi đã gần như hụt bước,
3bởi ganh tị những người lên mặt
4Quả là chúng không nếm mùi tân khổ,
5không hề vất vả như ai khác,
6Vì vậy, chúng lấy vẻ kiêu căng làm vòng đeo cổ,
7Xác đầy mỡ tiết ra toàn gian ác,
8Chúng chế giễu, buông lời thâm độc,
9miệng chẳng từ xúc phạm trời cao,
10Nên dân ta hướng về chúng cả,
11Chúng bảo: “Chúa Trời đâu có biết,
12Ác nhân như vậy đó,
13Lạy Chúa, như thế là con đã uổng công
14Suốt ngày con bị đòn bị đánh,
15Giả như con tự nhủ: mình nói năng như chúng,
16Nên con mới gẫm suy để hiểu chuyện này,
17cho tới ngày được vào trong thánh điện,
18Quả Ngài đặt chúng vào nơi trơn trượt,
19Trong nháy mắt, hỡi ôi, chúng đã sụp đổ rồi,
20Lạy Chúa, khi tỉnh giấc, Ngài xua đuổi hình ảnh chúng đi,
21Khi lòng con ngậm hờn cay đắng
22con quả đã ngu si chẳng hiểu,
23Thật con ở với Chúa luôn,
24dắt dìu khuyên nhủ bao lời,
25Con còn ai chốn trời xanh?
26Dẫu cho hồn xác suy tàn,
27Kìa ai xa Chúa, sẽ mai một hết,
28Còn hạnh phúc của con là ở kề bên Chúa,

