1Phần ca trưởng. Thi khúc. Của con cái ông Cô-rắc.
2Như nai rừng mong mỏi tìm về suối nước trong,
3Linh hồn con khao khát Chúa Trời, là Chúa Trời hằng sống.
4Châu lệ là cơm bánh đêm ngày,
5Tôi thả hồn miên man tưởng nhớ
6Hồn tôi hỡi, cớ sao phiền muộn,
7Lạy Chúa, con chìm sâu trong phiền muộn,
8Kìa vực thẳm kêu gào vực thẳm,
9Ban ngày CHÚA gửi tình thương xuống,
10Con thưa cùng Thiên Chúa,
11Xương cốt con gãy rời từng khúc,
12Hồn tôi hỡi, cớ sao phiền muộn,

