1Của vua Đa-vít.
2Cầm mộc khiên, xin đứng dậy phù trì,
3vung gươm giáo chống lại những người bắt bớ con,
4Chớ gì những ai tìm hại mạng sống con
5Chớ gì chúng nên như trấu gió thổi bay,
6Chớ gì đường chúng đi nên tối tăm trơn trượt,
7Vì vô cớ chúng đã giăng lưới, vô cớ chúng đào hố hại con.
8Chớ gì tai họa bất ngờ ập trên chúng,
9Hồn tôi sẽ vui mừng trong CHÚA,
10Tự thâm tâm, tôi sẽ nói lên rằng:
11Bọn chứng nhân giả dối đứng lên,
12Chúng lấy oán đền ơn, này thân tôi trơ trọi một mình.
13Nhưng phần tôi, những ngày chúng đau yếu,
14như cầu cho bạn hữu anh em.
15Thế mà khi tôi vừa vấp ngã,
16Chúng khiêu khích tôi và nặng lời chế nhạo,
17Lạy Chúa, sao Chúa đành nhìn như vậy mãi?
18Giữa lòng đại hội, con sẽ tạ ơn Chúa,
19Xin đừng để bọn thù con vô lý được đắc chí nhạo cười,
20Vì chúng chẳng nói đến hòa bình,
21Chúng to mồm chế giễu con:
22Lạy CHÚA, Ngài thấy rồi, xin đừng nín lặng,
23Xin thức dậy, đứng lên xét xử, và biện hộ cho con,
24Lạy CHÚA là Thiên Chúa con thờ,
25Xin đừng để chúng nghĩ thầm trong bụng:
26Những kẻ đắc chí vì con mắc họa,
27Còn những người nào muốn thấy con được minh oan,
28Miệng lưỡi con sẽ nhẩm đi nhắc lại: “Ngài là Đấng công chính”

