1Lạy CHÚA, sao Chúa nỡ đứng xa,
2Kẻ ác kiêu căng đuổi bắt người nghèo khổ:
3Kẻ ác khoe khoang tham vọng của mình,
4Kẻ ác dám ngông nghênh bảo rằng:
5Nó làm gì cũng vẫn thành công,
6lại còn tự nhủ: “Ta không hề nao núng,
7Miệng độc dữ điêu ngoa, những buông lời nguyền rủa,
8Nó phục cạnh xóm làng
9Chẳng khác nào sư tử phục sẵn ở trong hang,
10Nó rạp xuống, nép mình, vồ lấy người yếu thế,
11Nó nhủ thầm: “Thiên Chúa đã quên,
12Lạy CHÚA, xin đứng dậy ra tay,
13Sao kẻ ác dám khinh thường Thiên Chúa,
14Nhưng Chúa nhìn nỗi khổ cực đau thương,
15Xin đập tan thế lực người gian ác,
16CHÚA là Vua muôn thuở muôn đời,
17Lạy CHÚA, Ngài nghe thấy ước vọng của kẻ nghèo hèn;
18để bênh kẻ mồ côi và người bị áp bức,

