1Phần ca trưởng. Theo điệu: Con nai hừng đông. Thánh vịnh. Của vua Đa-vít.
2Lạy Chúa con thờ, muôn lạy Chúa,
3Ngày kêu Chúa, không lời đáp ứng,
4Thế nhưng Chúa ngự nơi đền,
5Xưa tổ phụ vẫn hoài cậy Chúa,
6van nài liền được cứu nguy,
7Thân sâu bọ chứ người đâu phải,
8thấy con ai cũng chê cười,
9“Nó cậy CHÚA, mặc Người cứu nó!
10Đưa con ra khỏi thai bào,
11Chào đời con được dâng cho Chúa,
12Xa con Ngài đứng sao đành,
13Quanh con cả đàn bò bao kín,
14Há mồm đe dọa gớm thay,
15Tưởng mình như tan dần ra nước,
16Nghe cổ họng khô ran như ngói,
17quanh con bầy chó đã bao chặt rồi.
18xương con đếm được vắn dài;
19Áo mặc ngoài chúng đem chia chác,
20Chúa là sức mạnh con nương,
21Xin cứu mạng khỏi sa lưỡi kiếm,
22khỏi nanh sư tử hãi hùng,
23Con nguyện sẽ loan truyền danh Chúa
24Hỡi những ai kính sợ ĐỨC CHÚA,
25Bởi vì Chúa đã chẳng coi thường,
26Chịu ơn Người, tôi dâng lời ca tụng,
27Kẻ nghèo hèn được ăn uống thỏa thuê,
28Toàn thế giới, muôn người nhớ lại
29Bởi vì CHÚA nắm quyền vương đế,
30Mọi kẻ ngủ yên trong lòng đất
31con cháu tôi sẽ phụng sự Người.
32truyền tụng cho hậu sinh đức công chính của Người,

