1Phần ca trưởng. Của vua Đa-vít. Thánh vịnh.
2Bởi vì kẻ gian ngoa độc dữ mở miệng nhằm hại con,
3buông lời hằn học bủa vây con, tấn công con vô cớ.
4Con thương nó, nhưng nó lại vu oan,
5Nó lấy oán đền ơn,
6Xin cho kẻ dữ nổi lên chống nó,
7Ước gì nó phải mang án khi ra khỏi cửa công,
8Ước gì ngày đời nó bị rút ngắn đi,
9con cái nó trở thành mồ côi,
10Ước gì con cái nó phải lang thang ăn mày,
11chủ nợ đến vét sạch bạc tiền
12Ước chi chẳng còn ai tình nghĩa gì với nó,
13dòng dõi nó bị tru di tam tộc,
14Ước gì CHÚA nhớ lại tội cha ông nó,
15Các tội ấy cứ sờ sờ trước mặt CHÚA,
16Bởi nó đã chẳng màng điều nhân việc nghĩa,
17Nó đã thích nguyền rủa,
18Nó đã lấy lời nguyền rủa làm như áo mặc,
19Ước chi lời nguyền rủa như áo choàng quấn chặt lấy nó,
20Những kẻ vu cáo tôi, những kẻ nói xấu tôi:
21Còn Ngài, lạy CHÚA là Thiên Chúa con thờ,
22bởi vì con khốn khổ nghèo hèn,
23Con ra đi, như chiều tà bóng ngả,
24Gối rã rời, vì nhịn ăn nhịn uống,
25Con bị người đời mắng chửi dể duôi,
26Lạy CHÚA là Thiên Chúa của con, xin thương phù hộ,
27để chúng biết rằng chính Ngài, lạy CHÚA,
28Chúng cứ nguyền rủa đi,
29Ước gì những kẻ tố cáo con bị phủ đầy nhục nhã,
30Tôi sẽ hết lời cảm tạ CHÚA,
31vì Chúa đứng bên, bênh vực kẻ nghèo hèn,

