1Thi khúc. Của ông A-xáp.
2Xin nhớ đến đoàn dân Ngài quy tụ thuở ban đầu,
3Xin đặt bước vào chốn điêu tàn vạn cổ.
4Chính chỗ xưa từng làm nơi hội họp,
5Chúng như những kẻ múa rìu trong rừng rậm,
6vồ búa vung lên, đập tan nát cửa đền.
7Thánh điện Ngài, chúng châm lửa đốt,
8rồi tự nhủ: “Mình phá hết đi!”
9Dấu lạ xưa, chúng con đâu thấy nữa,
10Lạy Thiên Chúa, tới bao giờ đối phương còn phỉ báng?
11Cánh tay Ngài, cánh tay dũng mãnh,
12Thế mà lạy Thiên Chúa, Vua chúng con từ muôn thuở,
13chính Ngài đã ra oai xẻ đôi lòng biển,
14chính Ngài đã nghiền nát bảy đầu con giao long,
15chính Ngài đã khơi nguồn cho suối tuôn thác đổ,
16Ngày là của Chúa, đêm cũng là của Chúa;
17chính Ngài vạch biên cương cho cõi đất,
18Lạy CHÚA, xin nhớ cho: thù địch phỉ báng Ngài,
19Thân phận bồ câu, xin đừng trao cho thú dữ,
20Giao ước thuở xưa, xin nhìn lại,
21Xin chớ để người bị áp bức phải ra về tủi hổ,
22Lạy Thiên Chúa, xin đứng lên biện hộ cho Ngài;
23Xin đừng quên tiếng kẻ thù Chúa hò la,

