1Phần ca trưởng. Của vua Đa-vít. Thánh vịnh.
2biết cả khi con đứng con ngồi.
3đi lại hay nghỉ ngơi, Chúa đều xem xét,
4Miệng lưỡi con chưa thốt nên lời,
5Ngài bao bọc con cả sau lẫn trước,
6Kỳ diệu thay, tri thức siêu phàm,
7Đi mãi đâu cho thoát thần trí Ngài,
8Con có lên trời, Chúa đang ngự đó,
9Dù chắp cánh bay từ phía hừng đông xuất hiện,
10tại đó cũng tay Ngài đưa dẫn,
11Con tự nhủ: “Ước gì bóng tối bao phủ tôi
12Nhưng đối với Ngài, tối tăm chẳng có chi mù mịt,
13Tạng phủ con, chính Ngài đã cấu tạo,
14Tạ ơn Chúa đã dựng nên con cách lạ lùng,
15Xương cốt con, Ngài không lạ lẫm gì,
16Con mới là bào thai, mắt Ngài đã thấy;
17Lạy Chúa, con thấy tư tưởng Ngài khó hiểu biết bao,
18Đếm sao nổi, vì nhiều hơn cát;
19Lạy Chúa, ước chi Ngài tiêu diệt kẻ gian tà,
20Chúng nói về Ngài với chủ tâm phỉnh gạt,
21Lạy CHÚA, kẻ ghét Ngài, làm sao con không ghét?
22Con ghét chúng, ghét cay ghét đắng,
23Lạy Chúa, xin dò xét để biết rõ lòng con,
24Xin Ngài xem con có lạc vào đường gian ác

