1Thời bấy giờ –sấm ngôn của ĐỨC CHÚA–, người ta sẽ lôi ra khỏi mồ xương của các vua Giu-đa, xương các thủ lãnh, xương hàng tư tế, xương các ngôn sứ và xương của cư dân Giê-ru-sa-lem.
2Người ta sẽ phơi bày ra dưới mặt trời, mặt trăng và tất cả các tinh tú trên trời mà chúng đã yêu mến và phục dịch, chúng đã đi theo, thỉnh cầu và sụp lạy. Các xương đó không được thu gom, cũng chẳng được chôn cất, nhưng sẽ trở thành phân bón trên mặt đất.
3Bấy giờ, đối với tất cả những ai sống sót trong cái dòng tộc xấu xa này ở khắp nơi mà Ta sẽ xua chúng tới, thì chết vẫn còn hơn sống – sấm ngôn của ĐỨC CHÚA các đạo binh.
4Ngươi sẽ nói với chúng: ĐỨC CHÚA phán thế này:
5Thế thì tại sao dân này cứ phản bội?
6Ta đã để ý nghe: Không phải như chúng nói.
7Đến như giống cò bay lượn trên không
8Sao các ngươi nói được:
9Những hạng khôn ngoan ấy
10Vì vậy, thê thiếp chúng, Ta sẽ trao cho kẻ khác,
11Chúng bô bô: “Bình an vô sự”
12Việc chúng làm thật kinh tởm biết bao,
13Ta quyết sẽ thu về –sấm ngôn của ĐỨC CHÚA–,
14Sao chúng ta ngồi yên? Tập trung lại đi nào!
15Người ta đợi hòa bình, nhưng chẳng được may lành chi hết!
16Từ Đan người ta nghe rõ tiếng vó ngựa vang trời.
17Vì vậy Ta sẽ cho loài rắn, loài rắn độc, đến làm hại các ngươi,
18Thật vô phương cứu chữa,
19Này tiếng kêu cứu của cô gái dân tôi
20Mùa gặt đã hết rồi, mùa hè cũng đã qua,
21Vì vết thương của cô gái dân tôi, mà lòng tôi tan nát,
22Phải chăng không còn dầu thơm ở Ga-la-át,
23Ai biến đầu tôi thành nguồn nước,

