1Lạy ĐỨC CHÚA, Ngài quả là chính trực,
2Ngài trồng chúng, chúng liền bén rễ,
3Lạy ĐỨC CHÚA, Ngài biết con và Ngài thấy rõ,
4Cho đến bao giờ xứ sở còn tang tóc,
5Ngươi chạy với người đi bộ mà còn nhọc mệt,
6Phải, ngay cả anh em ngươi và nhà cha ngươi, chính chúng cũng phản bội ngươi; sau lưng ngươi, chính chúng nặng lời chỉ trích ngươi: đừng tin chúng khi chúng nói ngon nói ngọt với ngươi.
7Nhà của Ta, Ta đã bỏ rơi, cơ nghiệp của Ta, Ta cũng vứt bỏ;
8Cơ nghiệp của Ta đã xử với Ta
9Cơ nghiệp của Ta có phải là một con chim sặc sỡ
10Vườn nho của Ta, nhiều kẻ chăn chiên đến phá hoại,
11chúng biến thành nơi cằn cỗi hoang vu.
12Trên khắp các đồi hoang trong sa mạc, quân phá hoại kéo đến,
13Chúng gieo lúa mì, nhưng lại gặt gai góc,
14ĐỨC CHÚA phán như sau: Tất cả những kẻ láng giềng xấu xa của Ta, những kẻ làm hại cơ nghiệp mà Ta đã ban cho dân Ta là Ít-ra-en làm sở hữu. Này Ta sắp bứng chúng ra khỏi đất đai của chúng, cả nhà Giu-đa, Ta cũng sẽ bứng ra khỏi xứ sở chúng.
15Nhưng sau khi đã bứng rồi, Ta sẽ lại đem lòng chạnh thương chúng và cho chúng trở về, ai nấy về phần gia nghiệp, về phần đất của mình.
16Nếu chúng chuyên cần học hỏi đường lối của dân Ta, lấy danh Ta mà thề “có ĐỨC CHÚA hằng sống”, theo cách chúng đã dạy dân Ta lấy danh Ba-an mà thề, thì chúng sẽ được nhập cư giữa dân Ta.
17Nhưng nếu chúng không nghe, thì Ta sẽ bứng dân tộc ấy; Ta sẽ bứng đi và tiêu diệt nó. Sấm ngôn của ĐỨC CHÚA.

