1ĐỨC CHÚA phán với tôi: “Cho dù Mô-sê và Sa-mu-en có đứng trước nhan Ta, Ta cũng chẳng còn để lòng thương dân này nữa. Hãy xua chúng cho khuất nhan Ta; chúng cứ đi đi!
2Chúng có hỏi ngươi: Chúng tôi sẽ đi đâu? Ngươi sẽ nói với chúng: ĐỨC CHÚA phán thế này:
3Ta sẽ giáng bốn thứ tai họa xuống trên chúng –sấm ngôn của ĐỨC CHÚA–: gươm để tàn sát, chó để phanh thây, chim trên trời và thú vật dưới đất để tiêu diệt chúng.
4Ta sẽ khiến chúng nên mối kinh hoàng cho mọi vương quốc trên cõi đất, vì những điều Mơ-na-se, con Khít-ki-gia, vua Giu-đa, đã làm ở Giê-ru-sa-lem.
5Ai còn thương xót ngươi, hỡi Giê-ru-sa-lem?
6Chính ngươi đã chối bỏ
7Khắp xứ sở, nơi các cổng thành, Ta đã lấy sàng mà sàng chúng.
8Người góa bụa, Ta đã tăng thêm số nhiều hơn cát đại dương.
9Người mẹ từng sinh năm đẻ bảy nay ủ rũ, rồi trút hơi thở lìa đời.
10Con vô phúc quá, mẹ ơi, mẹ sinh con ra làm gì,
11Quả vậy, lạy ĐỨC CHÚA,
12Sắt phương bắc và đồng, có ai bẻ nổi?
13Tài sản và các kho tàng của ngươi,
14Ta sẽ bắt ngươi làm tôi kẻ thù trong xứ sở mà ngươi không biết,
15Lạy ĐỨC CHÚA, chính Ngài biết rõ!
16Gặp được lời Chúa, con đã nuốt vào,
17Con không ngồi chung vui với phường giễu cợt,
18Tại sao con cứ phải đau khổ hoài,
19Vì thế, ĐỨC CHÚA phán như sau:
20Ta sẽ làm cho ngươi nên thành đồng kiên cố đối với dân này.
21Ta sẽ giải thoát ngươi khỏi tay kẻ dữ,

