1Có lời ĐỨC CHÚA phán với ngôn sứ Giê-rê-mi-a để lên án các dân tộc.
2Về Ai-cập.
3Hãy chuẩn bị mang khiên thuẫn, mang lá chắn
4Kỵ binh hỡi, nào thắng ngựa, lên yên,
5Mà sao tôi lại thấy chúng sợ hãi rút lui?
6Người nhanh chân chẳng sao chạy trốn.
7Kẻ nào đó tiến lên tựa sông Nin,
8Đó là Ai-cập tiến lên tựa sông Nin,
9Này chiến mã, tiến lên nào,
10Ngày ấy là ngày của Chúa Thượng, ĐỨC CHÚA các đạo binh,
11Hãy lên Ga-la-át lấy dầu thoa, hỡi trinh nữ con gái Ai-cập!
12Các nước đã nghe biết nỗi ô nhục của ngươi;
13Đây là lời ĐỨC CHÚA phán với ngôn sứ Giê-rê-mi-a, khi Na-bu-cô-đô-nô-xo, vua Ba-by-lon, đánh nước Ai-cập.
14Hãy loan báo ở Ai-cập, hãy công bố tại Mích-đôn,
15Tại sao bò tót lại bị lật nhào? Tại sao nó không chống cự nổi?
16Đức Chúa làm cho nhiều người lảo đảo,
17Họ đặt tên cho Pha-ra-ô, vua Ai-cập,
18Đây là lời sấm của Đức Vua,
19Hỡi toàn thể dân cư Ai-cập, hãy lo khăn gói mà đi đày,
20Ai-cập là con bò tơ xinh đẹp,
21Ở giữa nó, bọn lính đánh thuê
22Tiếng nó tựa như tiếng rít của con rắn bò đi,
23Chúng chặt phá khu rừng của nó
24Toàn thể dân cư Ai-cập phải xấu hổ nhục nhằn,
25ĐỨC CHÚA các đạo binh, Thiên Chúa của Ít-ra-en, đã phán: “Này Ta sắp trừng trị thần A-môn thành Nô, Pha-ra-ô và Ai-cập, các thần và các vua Ai-cập, Pha-ra-ô và những kẻ đặt tin tưởng vào nó.
26Ta sẽ trao chúng vào tay những kẻ tìm hại mạng sống chúng, vào tay Na-bu-cô-đô-nô-xo, vua Ba-by-lon, vào tay đám bầy tôi của vua ấy. Nhưng sau đó, xứ Ai-cập lại có dân đến ở như những ngày xa xưa – sấm ngôn của ĐỨC CHÚA.”
27Còn ngươi, hỡi Gia-cóp, tôi tớ của Ta, đừng sợ hãi,
28Còn ngươi, hỡi Gia-cóp, tôi tớ của Ta, đừng sợ hãi,

