1– Nếu ngươi trở về, hỡi Ít-ra-en, –sấm ngôn của ĐỨC CHÚA–,
2nếu ngươi kêu: “ĐỨC CHÚA hằng sống”
3Vì ĐỨC CHÚA phán thế này với người Giu-đa và Giê-ru-sa-lem:
4Hỡi người Giu-đa và dân cư Giê-ru-sa-lem,
5Tại Giu-đa, hãy công bố, tại Giê-ru-sa-lem, hãy loan tin,
6Giương cờ lên hướng về Xi-on.
7Sư tử đã chồm lên từ bụi rậm, kẻ sát hại chư dân đã lên đường
8Bởi thế, hãy quấn vải thô vào người, than khóc đi, kêu gào lên,
9Trong những ngày ấy –sấm ngôn của ĐỨC CHÚA–
10Chúng nói: “Ôi, lạy ĐỨC CHÚA là Chúa Thượng,
11Bấy giờ thiên hạ sẽ nói với dân này và Giê-ru-sa-lem:
12Một cơn gió cực mạnh thổi đến theo lệnh Ta,
13Này nó ùn ùn kéo lên như mây, xe của nó khác nào vũ bão,
14Hỡi Giê-ru-sa-lem,
15Từ vùng Đan có tiếng đồn, từ núi Ép-ra-im có tin dữ.
16Hãy nhắc cho chư dân nhớ điều này,
17Như những kẻ canh giữ đồng ruộng,
18Các hành vi cử chỉ của ngươi
19Ruột gan tôi, ôi ruột gan tôi, đau quá chừng quá đỗi.
20Người ta la lên: “Hết thảm họa này đến thảm họa khác!”
21Tới bao giờ tôi còn phải thấy cờ hiệu,
22Dân Ta quả thật là ngu xuẩn, chúng không nhận biết Ta.
23Tôi nhìn xuống đất: toàn là trống rỗng,
24Tôi nhìn núi non, chúng run lẩy bẩy,
25Tôi đưa mắt nhìn: đâu còn ai nữa,
26Tôi đưa mắt nhìn: đồng xanh đã thành sa mạc,
27Vì ĐỨC CHÚA phán như sau: Cả xứ sẽ bị tàn phá,
28Vì thế, đất sẽ chịu tang, trên cao, trời sẽ tối sầm.
29Nghe tiếng kỵ mã và lính bắn cung, cả thành đều chạy trốn:
30Còn ngươi, ngươi sẽ làm gì, hỡi đứa bị diệt vong?
31Phải, tiếng tôi nghe tựa tiếng người phụ nữ lâm bồn,

