1Con cái Ben-gia-min, hãy trốn khỏi Giê-ru-sa-lem.
2Này thiếu nữ Xi-on bao xinh đẹp yêu kiều,
3Các mục tử dẫn đoàn vật tiến đến Xi-on,
4Hãy mở một cuộc thánh chiến tấn công thành.
5Đứng dậy! Đêm về ta cũng tiến đánh, triệt hạ các lâu đài.
6ĐỨC CHÚA các đạo binh phán như sau:
7Như nước tràn miệng giếng thế nào,
8Hỡi Giê-ru-sa-lem, hãy nghe lời răn dạy.
9ĐỨC CHÚA các đạo binh phán: Như người mót cây nho,
10Tôi sẽ nói với người nào,
11Con người tôi tràn ngập
12Nhà cửa, ruộng đồng và thê thiếp của họ sẽ qua tay kẻ khác,
13Vì người lớn cũng như trẻ nhỏ, tất cả đều gian tham bớt xén.
14Chúng bô bô: “Bình an vô sự”, để xoa dịu thương tích của dân Ta,
15Việc chúng làm thật kinh tởm biết bao,
16ĐỨC CHÚA phán thế này:
17Ta còn đặt người canh cho chúng:
18Cho nên, hỡi chư dân, hãy nghe cho tỏ,
19Đất hãy nghe đây: Chính Ta sẽ mang tai họa đến cho dân này:
20Ta cần chi nhũ hương từ Sơ-va đưa tới,
21Cho nên ĐỨC CHÚA phán như sau:
22ĐỨC CHÚA phán thế này: Đây, một dân từ phương bắc đến,
23Chúng nắm chắc cung nỏ, gươm đao.
24Hay tin đó, tay chân bủn rủn,
25Đừng ra đồng ruộng, đừng đi ngoài đường,
26Thiếu nữ dân tôi ơi,
27Ta đã đặt ngươi làm người kiểm tra dân Ta,
28Tất cả đều phản bội, đi đâu vu khống đó,
29Ống bễ thổi phì phò, chì chảy tan trong lửa.
30Thế nên phải gọi họ là “bạc phế thải.”

