1Về Mô-áp. ĐỨC CHÚA các đạo binh, Thiên Chúa của Ít-ra-en, phán thế này:
2Niềm kiêu hãnh của Mô-áp, nay còn đâu!
3Từ Khô-rô-na-gim dội về tiếng la ó: “Tàn phá, đại họa!”
4Mô-áp bị phá hủy, trẻ em khắp vùng lên tiếng kêu la.
5Phải, tại đèo Lu-khít, thiên hạ vừa leo vừa nức nở;
6“Trốn đi, liệu mà thoát thân!
7Vì ngươi đặt tin tưởng vào các việc làm và kho báu của ngươi,
8Kẻ tàn phá sẽ vào hết mọi thành,
9Hãy chắp cánh cho Mô-áp vì nó muốn bay ra.
10(Khốn cho ai lơ là với công việc của ĐỨC CHÚA!
11Từ thuở thanh xuân, Mô-áp sống yên hàn,
12Vì thế, sẽ đến ngày –sấm ngôn của ĐỨC CHÚA– Ta sai đến với nó những người chuyên chắt lọc. Họ sẽ lọc, sẽ đổ hết ra khỏi bình, rồi đập tan cả vò.
13Mô-áp sẽ phải xấu hổ vì thần Cơ-mốt cũng như nhà Ít-ra-en đã phải xấu hổ vì thần Bết Ên, một vị thần được nhà Ít-ra-en tin tưởng.
14Sao các ngươi dám nói:
15Mô-áp đã bị phá tan.
16Cảnh nguy nan của Mô-áp sắp xảy đến,
17Hãy chia buồn với nó, hỡi mọi lân quốc láng giềng,
18Hỡi dân cư ngụ ở Đi-vôn, hãy rời chỗ danh dự
19Đứng bên đường mà coi cho kỹ, hỡi dân cư A-rô-e:
20– “Mô-áp phải hổ ngươi, vì bị phá hủy.
21Án phạt đã giáng xuống vùng đồng bằng, xuống Khô-lôn, Gia-hát, Mê-pha-át,
22xuống Đi-vôn, Nơ-vô, Bết Đíp-la-tha-gim,
23xuống Kia-gia-tha-gim, Bết Ga-mun, Bết Mơ-ôn,
24xuống Cơ-ri-giốt, Bót-ra và mọi thành thị xa gần xứ Mô-áp.
25“Sừng của Mô-áp bị bẻ gãy, tay của nó bị nát tan!”
26Hãy cho Mô-áp uống say túy lúy, vì nó đã lên mày lên mặt với ĐỨC CHÚA. Ước gì nó ngã lăn xuống, ói mửa ra, để nó lại nên một trò cười!
27Khi trước, Ít-ra-en đã chẳng nên trò cười cho ngươi sao? Phải chăng người ta đã không gặp nó giữa quân trộm cướp, để mỗi lần nói đến nó, là ngươi phải lắc đầu đó sao?
28“Hỡi cư dân Mô-áp, hãy rời bỏ thị thành
29Chúng ta đã từng được nghe
30Ta biết –sấm ngôn của ĐỨC CHÚA–
31Bởi thế, vì Mô-áp tôi khóc rú lên,
32Hỡi nho Xíp-ma, ta khóc ngươi hơn là khóc Gia-de.
33Niềm vui sướng hân hoan
34Tiếng kêu la của Khét-bôn vang đến En-a-lê, đến tận Gia-hát. Người ta lên tiếng kêu từ Xô-a đến Khô-rô-na-gim và Éc-lát Sơ-li-si-gia, vì ngay cả các dòng suối Nim-rim cũng trở thành nơi hoang vắng.
35Ta sẽ làm cho ở Mô-áp –sấm ngôn của ĐỨC CHÚA– không còn ai lên nơi cao đốt hương kính các thần của nó nữa.
36Bởi thế, vì Mô-áp tâm hồn tôi rung động như tiếng sáo; vì người Kia Khe-rét tâm hồn tôi cũng rung động như tiếng sáo. Thế là chúng dày công ki cóp mà chẳng được hưởng dùng!
37Phải, đầu nào cũng bị cạo trọc, chòm râu nào cũng bị xén, đôi tay nào cũng mang vết rạch, và lưng nào cũng quấn vải thô.
38Trên mọi sân thượng và công trường ở Mô-áp, đâu đâu cũng thấy cảnh tang tóc, vì Ta đã đập tan Mô-áp như chiếc bình không ai ưa nữa – sấm ngôn của ĐỨC CHÚA.
39Làm sao nó đã bị phá hủy? Khóc rú lên đi! Làm sao Mô-áp đã quay lưng bỏ chạy cách nhục nhã? Mô-áp đã trở nên trò cười và mối kinh hoàng cho mọi xứ lân bang.
40Vì ĐỨC CHÚA phán như sau:
41Thành thị bị chiếm giữ, pháo đài bị đánh bay.
42Mô-áp bị hủy diệt, chẳng còn là một dân,
43Này kinh hoàng, hố sâu, dò lưới
44Kẻ thoát nỗi kinh hoàng sẽ sa xuống hố sâu,
45Những người chạy trốn, sức lực suy tàn,
46Khốn cho ngươi, Mô-áp hỡi, dân Cơ-mốt mạt vận rồi!
47Nhưng sau đó, Ta sẽ đổi vận mệnh Mô-áp

