1Có lời ĐỨC CHÚA phán với tôi:
2Hãy đi mà thét vào tai Giê-ru-sa-lem như sau:
3Bấy giờ Ít-ra-en là của thánh thuộc về ĐỨC CHÚA,
4Hỡi nhà Gia-cóp và mọi dòng tộc nhà Ít-ra-en,
5ĐỨC CHÚA phán như sau:
6Chúng cũng chẳng thèm hỏi: ‘ĐỨC CHÚA ở đâu?
7Ta đã đưa các ngươi vào miền đất xanh tươi
8Hàng tư tế cũng chẳng thèm hỏi: ‘ĐỨC CHÚA ở đâu?’
9Bởi vậy, Ta sẽ còn tố cáo các ngươi,
10Các ngươi cứ qua đảo dân Kít-tim mà xem,
11Có dân nào lại đánh đổi thần minh của mình
12Này trời, hãy kinh khiếp về chuyện đó,
13vì dân Ta đã phạm hai tội:
14Ít-ra-en có phải là nô lệ hay gia nhân không,
15Những con sư tử đã gầm gừ đe dọa nó,
16Cả con cháu Nốp và Tác-pan-khết cũng cạo trọc đầu ngươi.
17Chẳng phải chính ngươi đã gây nên điều ấy,
18Và bây giờ,
19Sự gian ác của ngươi phải sửa trị ngươi,
20Phải, từ lâu rồi, ách đè lên ngươi, ngươi bẻ gãy,
21Còn Ta, Ta đã trồng ngươi như cây nho hảo hạng,
22Ngươi có dùng thuốc mà thanh tẩy ngươi,
23Làm sao ngươi nói được:
24con lừa cái hoang quen thói trong sa mạc
25Coi chừng chân mất dép, họng bỏng khô!
26Kẻ trộm xấu hổ khi bị bắt thế nào,
27vì đã nói cùng khúc gỗ: “Ngài là cha của con”,
28Đâu cả rồi, các thần của ngươi, các thần ngươi đã làm ra ấy?
29Sao các ngươi dám tranh tụng với Ta?
30Ta đã đánh phạt con cái các ngươi, nhưng đâu có ích gì:
31Và các ngươi, thế hệ hôm nay,
32Hỏi có trinh nữ nào quên được đồ trang sức,
33Thật, ngươi đã khéo vạch đường mở lối để tìm kiếm yêu đương.
34Ngay trên tà áo ngươi, cũng thấy máu người nghèo vô tội,
35mà ngươi vẫn bô bô: “Tôi hoàn toàn vô tội.
36Sao ngươi thay lòng đổi dạ quá dễ dàng như thế?
37Từ nơi đây, ngươi sẽ ôm đầu ra đi.

