1Này, không phải ĐỨC CHÚA ngắn tay không thể cứu,
2mà chính lỗi lầm của các ngươi
3Quả thật, bàn tay các ngươi vấy máu,
4Chẳng ai theo lẽ công minh mà kiện cáo,
5Chúng ấp trứng rắn, chúng dệt màng nhện:
6Sợi chúng dệt ra, không thể may thành áo,
7Chúng nhanh chân chạy theo sự dữ
8Chúng không biết đường dẫn tới bình an,
9Vì thế, đức chính trực vẫn còn xa chúng ta,
10Tựa như người mù men theo tường, chúng ta mò mẫm,
11Tất cả chúng ta gầm gừ như gấu,
12Vì lạy Chúa, trước Thánh Nhan,
13Chúng con đã phạm tội, đã lìa bỏ ĐỨC CHÚA,
14Đức chính trực đã bị bỏ rơi, lẽ công minh sao xa vời quá!
15Lòng thành tín đã không còn nữa,
16Người đã thấy chẳng có ai phản ứng,
17Người lấy đức công chính làm áo giáp hộ thân,
18Người đáp trả xứng với việc làm:
19Từ phương tây, người ta sẽ kính sợ danh ĐỨC CHÚA,
20Nhưng đối với Xi-on
21Phần Ta, đây là giao ước của Ta với chúng –ĐỨC CHÚA phán–: thần khí của Ta ở trên ngươi, và các lời Ta đặt nơi miệng ngươi sẽ không rời khỏi miệng ngươi, khỏi miệng con cái ngươi, và khỏi miệng cháu chắt ngươi –ĐỨC CHÚA phán–, từ nay cho đến mãi muôn đời.

