1Lời sấm về Tia.
2Nín lặng đi, hỡi cư dân miền duyên hải,
3trên mặt nước mênh mông.
4Hãy hổ thẹn, hỡi Xi-đôn, thành trì trên bờ biển,
5Tin vừa đến Ai-cập, người người run rẩy khi nghe nói về Tia.
6Đến Tác-sít khóc rú lên nào, hỡi cư dân miền duyên hải.
7Phải chăng thành đó chính là nơi các ngươi đã vui cười ầm ĩ,
8Ai đã quyết định điều ấy chống lại Tia?
9ĐỨC CHÚA các đạo binh đã quyết định điều ấy
10Con gái Tác-sít hỡi, hãy canh tác đất đai của mình
11ĐỨC CHÚA đã giơ tay trên biển
12Người phán: “Đừng mãi vui chơi nữa, hỡi con gái Xi-đôn,
13Kìa xứ Can-đê: đâu còn dân nữa.
14Khóc rú lên đi, hỡi những con tàu xứ Tác-sít,
15Bấy giờ, Tia sẽ bị rơi vào quên lãng
16“Hỡi người kỹ nữ bị lãng quên, hãy ôm đàn rảo quanh thành phố
17Sau bảy mươi năm, ĐỨC CHÚA sẽ viếng thăm Tia. Nó sẽ trở lại nghề đi khách kiếm tiền, làm điếm với mọi vương quốc trên thế giới, trên mặt đất này.
18Nhưng tiền lời và tiền đi khách, nó sẽ hiến dâng ĐỨC CHÚA thay vì gom góp để dành. Tiền lời kiếm được sẽ dành cho những ai ở trước nhan ĐỨC CHÚA, để họ ăn no mặc đẹp.

