1Thiên Chúa anh em phán:
2Hãy ngọt ngào khuyên bảo Giê-ru-sa-lem, và hô lên cho Thành:
3Có tiếng hô:
4Mọi thung lũng sẽ được lấp đầy,
5Bấy giờ vinh quang ĐỨC CHÚA sẽ tỏ hiện,
6Có tiếng nói: “Hãy hô lên!”
7Cỏ héo, hoa tàn khi thần khí ĐỨC CHÚA thổi qua.
8cỏ héo, hoa tàn,
9Hỡi kẻ loan tin mừng cho Xi-on, hãy trèo lên núi cao.
10Kìa ĐỨC CHÚA quang lâm hùng dũng, tay nắm trọn chủ quyền.
11Như mục tử, Chúa chăn giữ đoàn chiên của Chúa,
12Ai dùng lòng bàn tay đong nước biển,
13Thần khí ĐỨC CHÚA, ai đo cho nổi?
14Người đã thỉnh ý ai để giúp Người thông hiểu,
15Này các quốc gia như thể giọt nước bám miệng thùng,
16Cây rừng Li-băng không đủ đốt của lễ,
17Mọi nước chỉ là không không trước mặt Người,
18Các ngươi đem Thiên Chúa sánh với ai?
19Đặt tượng thần ư? Tượng thần chỉ do tay thợ đúc làm ra,
20Người ít của muốn dâng lễ vật
21Chẳng lẽ các ngươi lại không biết?
22Đấng ngự trên vòm che trái đất
23Vương hầu khanh tướng, Người cho hóa ra không,
24Chúng vừa được trồng, chúng mới được gieo,
25“Các ngươi so sánh Ta với ai, để Ta phải ngang hàng với nó?”
26Hãy đưa mắt lên cao mà nhìn: Ai đã sáng tạo những vật đó?
27Hỡi Gia-cóp, sao ngươi nói, hỡi Ít-ra-en, sao ngươi bảo:
28Ngươi chẳng biết, chẳng nghe thấy sao?
29Người ban sức mạnh cho ai mệt mỏi,
30Thanh niên thì mệt mỏi, nhọc nhằn,
31Nhưng những người cậy trông ĐỨC CHÚA

