1Khốn cho ngươi là kẻ tàn phá mà không bị tàn phá,
2Lạy ĐỨC CHÚA, xin thương xót chúng con,
3Nghe tiếng sấm vang rền, các dân chạy trốn,
4Người ta thu chiến lợi phẩm về, như cào cào thu lượm,
5ĐỨC CHÚA được suy tôn, vì Người ngự trên chốn cao vời.
6Người sẽ làm cho thời ngươi được ổn định.
7Này đây dân thành A-ri-ên kêu la ngoài đường phố,
8Các con lộ hoang vắng, đường sá chẳng bóng người qua.
9Cõi đất sẽ nhuốm màu tang tóc điêu linh,
10ĐỨC CHÚA phán: “Giờ đây Ta đứng dậy,
11Các ngươi đã cưu mang cỏ khô, ắt sẽ sinh rơm rạ.
12Các dân sẽ bị cháy thành vôi,
13Người ở xa, hãy nghe biết việc Ta làm,
14Tại Xi-on, quân tội lỗi khiếp sợ rụng rời,
15Kẻ theo đường chính trực, hằng ăn nói thẳng ngay,
16Người như thế sẽ được ở non cao,
17Mắt bạn sẽ chiêm ngưỡng một đức vua
18Lòng bạn sẽ hồi tưởng lại nỗi kinh hoàng:
19Bạn sẽ không còn thấy giống dân kênh kiệu,
20Hãy nhìn ngắm thành Xi-on, nơi chúng ta cử hành các đại lễ,
21Vì tại đó, ĐỨC CHÚA sẽ cho chúng ta thấy
22Phải, ĐỨC CHÚA là vị thẩm phán của chúng ta,
23Các dây của bạn đã chùng rồi, không sao giữ được cho cột đứng,
24Không ai cư ngụ tại Giê-ru-sa-lem sẽ nói: “Tôi ốm đau.”

