1Hỡi các đảo, hãy nghe tôi đây,
2Người đã làm cho miệng lưỡi tôi nên như gươm sắc bén,
3Người đã phán cùng tôi: “Hỡi Ít-ra-en, ngươi là tôi trung của Ta.
4Phần tôi, tôi đã nói:
5Giờ đây ĐỨC CHÚA lại lên tiếng.
6Người phán: “Nếu ngươi chỉ là tôi trung của Ta
7Với người bị thiên hạ khinh chê, bị dân mình kinh tởm,
8ĐỨC CHÚA phán thế này:
9để nói với người tù: “Hãy đi ra”,
10Chúng sẽ không phải đói phải khát,
11Mọi núi non của Ta, Ta sẽ biến thành đường sá,
12Kìa chúng đang từ xa đến,
13Trời hãy hò reo, đất hãy nhảy múa,
14Xi-on từng nói: “ĐỨC CHÚA đã bỏ tôi,
15Có phụ nữ nào quên được đứa con thơ của mình,
16Hãy xem, Ta đã ghi khắc ngươi trong lòng bàn tay Ta,
17Những người tái thiết ngươi thì vội vàng chạy tới,
18Hãy rảo mắt chung quanh mà nhìn:
19Vì những chốn điêu tàn, những nơi hoang phế,
20Những đứa con ngươi tưởng đã mất sẽ ghé tai nói nhỏ với ngươi:
21Và ngươi sẽ nói thầm:
22ĐỨC CHÚA, Chúa Thượng tôi, phán thế này:
23Bậc vua chúa sẽ làm dưỡng phụ cho ngươi,
24Chiến lợi phẩm của người hùng, đâu dễ gì lấy lại?
25Thế mà ĐỨC CHÚA phán như sau:
26Những kẻ áp bức ngươi, Ta sẽ bắt chúng ăn thịt chính mình,

