1Trong những ngày ấy, vua Khít-ki-gia lâm bệnh nguy tử. Ngôn sứ I-sai-a con ông A-mốc đến gặp vua và nói: “ĐỨC CHÚA phán thế này: Hãy lo thu xếp việc nhà, vì ngươi chết chứ không sống nổi đâu.”
2Vua Khít-ki-gia quay mặt vào tường và cầu nguyện với ĐỨC CHÚA như sau:
3“Ôi lạy ĐỨC CHÚA, xin Ngài nhớ cho, con đã trung tín và thành tâm bước đi trước nhan Ngài, đã thi hành điều đẹp mắt Ngài.” Rồi vua Khít-ki-gia khóc, khóc thật to.
4Bấy giờ có lời ĐỨC CHÚA phán với ông I-sai-a rằng:
5“Hãy đi nói với Khít-ki-gia: ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của Đa-vít tổ tiên ngươi, phán thế này: Ta đã nghe lời ngươi cầu nguyện, Ta đã thấy nước mắt của ngươi. Này, Ta sẽ cho ngươi sống thêm mười lăm năm nữa.
6Ta sẽ giải thoát ngươi cùng với thành này khỏi tay vua Át-sua, sẽ che chở thành này.”
21Ông I-sai-a nói: “Lấy một cái bánh vả cà vào chỗ ung nhọt thì vua sẽ sống.”
22Vua Khít-ki-gia nói: “Cứ dấu nào mà biết tôi sẽ lên được nhà ĐỨC CHÚA?”
7Ông I-sai-a trả lời: “Đây là dấu ĐỨC CHÚA ban cho ngài, chứng tỏ ĐỨC CHÚA sẽ thực hiện điều Người đã phán:
8Này, bóng mặt trời đã ngả trên các bậc thang vua A-khát đã xây, Ta sẽ cho lui lại mười bậc.” Quả vậy, bóng mặt trời đã lui lại mười bậc trong số các bậc thang nó đã chiếu xuống.
9Bài ca Khít-ki-gia, vua Giu-đa, đã sáng tác khi ông lâm bệnh và sau đó khi ông được qua khỏi:
10Tôi có nói: nửa cuộc đời dang dở mà đã phải ra đi,
11Tôi có nói:
12Nhà tôi ở đã bị giật tung
13Tới lúc bình minh,
14Con thở than như nhạn kêu chim chíp,
15Tôi sẽ ngỏ lời, sẽ nói sao đây?
16Lạy Chúa, ngày tháng đời con là của Chúa,
17Nay muôn vàn cay đắng đã hóa nên an bình,
18Vì ở chốn tử vong,
19Chỉ người sống,
20Lạy ĐỨC CHÚA,

