1Người công chính tiêu vong, thế mà chẳng ai lưu tâm đến;
2họ bước vào cõi phúc bình an.
3Phần các ngươi, hỡi những kẻ chuyên nghề bói toán,
4Này các ngươi nhạo cười ai vậy?
5Các ngươi đú đởn bên gốc vân hương,
6Gia tài của ngươi là đá cuội khe suối,
7Trên núi cao sừng sững, ngươi đã kê giường nằm;
8Sau cánh cửa, sau khung cửa, ngươi đã đặt kỷ vật ngươi thờ.
9Ngươi mang theo dầu, đi đến với Me-léc,
10Ngươi rong ruổi khắp nơi đến mệt mỏi
11Ngươi còn lo còn sợ gì ai nữa, ngươi quả là dối trá.
12Ta đây sắp công bố sự công chính của ngươi
13Khi ngươi kêu cứu, thì những gì ngươi đã tập hợp
14Có lời rằng:
15Bởi vì Đấng muôn trùng cao cả, Đấng ngự chốn vĩnh hằng,
16Vì Ta chẳng trách cứ luôn luôn, không giận hờn mãi mãi,
17Vì tội nó ham lợi mà Ta giận dữ,
18Những nẻo đường nó đi,
19Ta sẽ làm cho môi miệng chúng hoan ca:
20Nhưng phường gian ác như biển động không thể lặng yên,
21Thiên Chúa của tôi phán:

