1Nhưng giờ đây, hãy lắng nghe,
2ĐỨC CHÚA, Đấng tạo thành ngươi,
3Vì Ta sắp đổ mưa xuống những vùng hạn hán
4Chúng sẽ mọc lên giữa đồng cỏ, như dương liễu bên dòng nước.
5Người này sẽ nói: tôi thuộc về ĐỨC CHÚA,
6ĐỨC CHÚA là Vua, là Đấng cứu chuộc Ít-ra-en,
7Ai được như Ta, người ấy cứ lên tiếng,
8Đừng run, đừng sợ.
9Thợ nắn ra tượng thần, tất cả bọn họ chẳng là gì hết. Các kiệt tác của họ đều vô dụng. Chúng là nhân chứng của họ, nhưng là những nhân chứng chẳng thấy, chẳng hiểu gì, nên chỉ làm xấu mặt họ mà thôi.
10Ai lại nắn ra một ông thần, đúc ra một pho tượng để chẳng được gì cả!
11Đúng vậy, tất cả những ai sùng bái tượng thần đều phải xấu hổ, và những kẻ tạo ra chúng cũng chỉ là phàm nhân. Họ cứ tụ tập lại hết đi, bước cả ra xem nào! Họ sẽ khiếp run và xấu hổ cả đám.
12Trên than hồng, anh thợ rèn làm một cái rìu, lấy búa đập thành hình, dùng cả sức mạnh cánh tay mà làm việc. Anh đói đến kiệt sức, khát đến mệt lả.
13Anh thợ chạm lấy dây chăng, lấy phấn vẽ hình trên gỗ, lấy đục mà chạm trổ theo đường nét com-pa. Anh làm cho nó ra hình người, có vẻ đẹp của con người, để nó ngự trong nhà.
14Anh đốn bá hương, chọn cây dẻ cây sồi mà anh đã để cho lớn cho chắc giữa bao nhiêu cây cối trong rừng. Anh đã trồng một cây thông, mưa làm cho nó lớn lên.
15Người ta lấy gỗ làm củi: phần để sưởi, phần để nhóm lửa nướng bánh, rồi phần nữa để tạc tượng thần mà lạy, làm một ông thần mà thờ,
16Người ta lấy một phần đem chụm lửa, đặt lên đó miếng thịt sắp ăn, nướng cho chín mà ăn cho no; rồi dùng để sưởi, vừa sưởi vừa nói: “A ấm quá! Lại được xem ánh lửa bập bùng.”
17Phần còn dư thì lấy mà làm ra tượng ra thần, rồi thờ rồi lạy, rồi cầu khẩn rằng: “Xin cứu tôi, vì ngài là chúa của tôi!”
18Chúng đâu biết, đâu hiểu gì, vì mắt chúng không thấy, lòng chúng không hiểu được.
19Không ai nghĩ lại trong lòng, không ai có chút hiểu biết, chút trí khôn để nói rằng: “Mình đã cho một nửa vào lửa, làm than hồng để nướng bánh, quay thịt mà ăn; phần còn lại, mình đã làm ra thứ đồ ghê tởm, rồi lại đi thờ khúc gỗ như thế sao!”
20Nó bầu bạn với bụi, với tro, lòng mê muội đã làm nó lạc hướng. Nó không cứu nổi mình mà cũng không biết nói: “Không phải là đồ giả trong tay tôi sao?”
21Hỡi Gia-cóp, hỡi Ít-ra-en,
22Ta sẽ làm cho tội của ngươi tan ra như làn khói,
23Hò reo lên, hỡi các tầng trời, ĐỨC CHÚA đã ra tay.
24ĐỨC CHÚA, Đấng cứu chuộc ngươi,
25Ta làm rối loạn những điềm báo của bọn thầy chiêm,
26Ta làm cho ứng nghiệm lời của tôi tớ Ta,
27Ta nói với biển khơi: “Hãy khô cạn;
28Về Ky-rô Ta nói: “Đó là mục tử của Ta”;

