1Hãy gửi con chiên của người cầm đầu xứ sở
2Bấy giờ, tại khúc cạn Ác-nôn,
3Chúng kêu cầu: “Xin cho ý kiến, xin lấy quyết định:
4Xin cho những người Mô-áp bị xua đuổi
5thì ngai báu sẽ được vững bền nhờ lòng nhân nghĩa.
6Chúng ta đã biết tính kiêu căng của Mô-áp,
7Vì thế, Mô-áp rên siết về chính thân phận mình,
8vì những vườn nho Khét-bôn,
9Vì thế, cùng với tiếng dân Gia-de nức nở,
10Niềm hân hoan vui sướng đã bị cất đi khỏi vườn cây;
11Bởi thế, lòng ta như cây đàn rung lên vì Mô-áp;
12Bấy giờ, dù Mô-áp có ra mặt, có vất vả lên tận nơi cao,
13Đó là lời ĐỨC CHÚA phán từ xưa về Mô-áp.
14Và giờ đây ĐỨC CHÚA lại phán: Theo cách tính của người làm thuê thì còn đúng ba năm nữa, vinh quang của Mô-áp sẽ tàn tạ; dù có đông vô số, dân nó cũng sẽ chỉ còn một số ít, rất ít, hầu như không đáng kể.

