1Lời sấm về thung lũng Thị Kiến:
2hỡi thành phố đầy tiếng ồn ào huyên náo,
3Các thủ lãnh của ngươi đều vứt bỏ cung tên mà tháo chạy
4Vì vậy tôi đã nói: “Hãy ngoảnh mặt đi, đừng nhìn tôi nữa,
5Quả thế, đó là ngày ĐỨC CHÚA các đạo binh là Chúa Thượng
6Ê-lam khoác bao tên, dàn hàng chiến xa, binh mã,
7Và bấy giờ, chiến xa chen chúc
8Xứ Giu-đa bỏ ngỏ.
9và thấy thành Đa-vít có nhiều lỗ hổng.
10Các ngươi đếm từng ngôi nhà ở Giê-ru-sa-lem,
11Các ngươi xây bể để chứa nước hồ cũ giữa hai lớp tường thành.
12Ngày ấy, ĐỨC CHÚA các đạo binh là Chúa Thượng
13Thế mà chỉ thấy hoan hỷ vui mừng:
14ĐỨC CHÚA các đạo binh đã cho tôi nghe lời mặc khải này:
15ĐỨC CHÚA các đạo binh là Chúa Thượng phán:
16“Ông có gì ở đây, bà con ông là ai ở đây,
17Người hùng ơi, này đây ĐỨC CHÚA sắp thẳng tay quăng ông đi,
18sắp cuốn, sắp cuộn tròn ông lại,
19Đức Chúa phán: “Ta sẽ tống ngươi khỏi chức vụ,
20Ngày ấy, Ta sẽ gọi tôi tớ Ta
21Áo thụng của ngươi, Ta sẽ lấy mặc cho nó,
22Chìa khóa nhà Đa-vít, Ta sẽ đặt trên vai nó.
23Ta sẽ làm cho nó vững chắc như đinh đóng cột,
24Tất cả niềm vinh dự của gia đình, dòng dõi, cháu chắt nó, tất cả các bình lớn nhỏ, từ chén cốc đến chum vò đủ loại, đều treo vào đó.
25Lời sấm của ĐỨC CHÚA các đạo binh: ngày ấy đinh đóng cột sẽ oằn, sẽ gãy, sẽ rơi xuống; bấy giờ, khối nặng treo ở đó sẽ tan tành. ĐỨC CHÚA phán như vậy.

