1Bấy giờ người công chính đứng dậy thật hiên ngang
2Nhìn thấy người công chính,
3Đau đớn cả tâm can, chúng than van rên rỉ, và ân hận bảo nhau:
4“Người đó, ta đã từng cười nhạo.
5Thế sao họ lại được kể là con cái Thiên Chúa
6Thật ra, chính chúng ta mới lạc xa con đường sự thật;
7Chúng ta đã thỏa thuê trong những nẻo đường tội lỗi,
8Kiêu căng tự mãn đâu ích gì?
9Tất cả đã qua đi như bóng câu vụt mất,
10Và cũng tựa con tàu đi trên sóng nước
11Như con chim bay lượn giữa bầu trời,
12Như khi mũi tên lao về đích,
13Cũng thế mà thôi, bọn chúng mình:
14Quả thế, niềm hy vọng của quân vô đạo
15Người công chính sẽ sống muôn đời.
16Quả vậy, họ sẽ lãnh nhận triều thiên vinh quang
17Người lấy ghen tuông làm binh giáp,
18Người lấy đức công chính làm áo giáp hộ thân,
19Sự thánh thiện vô song, Người đưa ra làm khiên thuẫn.
20Cơn lôi đình kinh khủng, Người mài sắc làm gươm.
21Như những lằn tên bắn chính xác
22Máy bắn đá tung ra trận mưa đá lôi đình;
23Như cơn cuồng phong nổi dậy,

