1Hết những ai không chịu nhìn nhận Thiên Chúa
2Thế mà, lửa với gió, hay làn khí thoảng qua,
3Nếu chúng say mê những vẻ đẹp đó mà coi là thần minh,
4Nếu quyền năng và sức mạnh của những vật kia
5Vì các thụ tạo càng lớn lao đẹp đẽ
6Tuy vậy, chúng cũng chỉ đáng trách phần nào thôi
7Bị chìm ngập giữa bao nhiêu công trình của Chúa,
8Tuy nhiên, không vì thế mà chúng được thứ tha.
9Vì nếu chúng có đủ khả năng hiểu biết
10Khốn thay ai đặt hy vọng vào những vật không hồn,
11Kìa anh thợ mộc cưa một khúc cây dễ chế biến.
12Xong việc, anh lấy những mẩu thừa
13Nhưng còn lại một mẩu chẳng dùng được việc gì,
14hoặc làm cho giống một loài vật hèn kém,
15Rồi anh dọn một nơi thích hợp trên tường,
16Anh làm sao cho nó khỏi đổ,
17Thế mà anh lại chẳng ngượng ngùng
18với vật không hồn, anh xin sự sống;
19với vật không nhích nổi đôi tay, anh xin cho mình nhiều sức lực,

