1Thật vậy, suy tính sai lầm, chúng bảo nhau:
2Bởi ngẫu nhiên ta đã ra đời, rồi lại như chưa hề có mặt.
3Khi nó tắt đi, thân xác sẽ trở thành tro bụi,
4Theo dòng thời gian, tên tuổi ta cũng chìm vào quên lãng,
5Cuộc đời ta vụt mất tựa bóng câu,
6Vậy, nào đến đây, hưởng lấy của đời này,
7Nào, ta say rượu quý, ta ngất hương thơm,
8Nụ hoa hồng, ta đem kết triều thiên trước khi hoa tàn lụi.
9Đừng ai vắng trong các cuộc truy hoan,
10Ta hãy bức hiếp tên công chính nghèo hèn,
11Sức mạnh ta phải là quy luật của công lý,
12Ta hãy gài bẫy hại tên công chính,
13Nó tự hào là mình biết Thiên Chúa,
14Nó như kẻ luôn chê trách tâm tưởng của ta,
15Vì nó sống thật chẳng giống ai,
16Nó coi ta như bọn lọc lừa,
17Ta hãy coi những lời nó nói có thật không,
18Nếu tên công chính là con Thiên Chúa,
19Ta hãy hạ nhục và tra tấn nó,
20Nào ta kết án cho nó chết nhục nhã,
21Chúng suy tính như vậy thật sai lầm,
22Chúng không biết những bí nhiệm của Thiên Chúa,
23Quả thế, Thiên Chúa đã sáng tạo con người
24Nhưng chính vì quỷ dữ ganh tị

