1Chẳng thà không con cái mà sống đời đức hạnh!
2Họ còn sống, người người noi gương,
3Con đàn cháu đống của phường vô đạo nào có làm nên tích sự gì:
4Cho dầu đã mọc lá đâm cành,
5Nhánh còn non đã bị xoắn gẫy, trái xanh chẳng ai thèm,
6Trong ngày xét xử, những đứa con hoang
7Người công chính dù có chết non, cũng vẫn được an nghỉ.
8Vì tuổi thọ đáng kính
9Đối với con người, sự khôn ngoan còn quý hơn tóc bạc,
10Người công chính đẹp lòng Thiên Chúa,
11Người đã cất họ đi, kẻo trí khôn họ bị thói gian ác biến đổi,
12Vì sức mê hoặc của sự ác làm lu mờ sự thiện,
13Người công chính nên hoàn thiện
14Tâm hồn họ đẹp lòng Đức Chúa,
15đó chính là cách Người ban ơn,
16Cái chết của người công chính
17Quân vô đạo thấy người khôn ngoan chết
18Thấy như thế mà chúng vẫn khinh thường,
19Rồi sẽ đến lúc chúng thành thây ma, không ai ngó ngàng tới,
20Chúng sẽ phải kinh hãi ra tính sổ tội mình.

