1Một con ruồi chết làm thối cả bình dầu thơm;
2Lòng người khôn hướng theo lẽ phải,
3Cả ngoài đường, đứa ngu cũng vẫn khờ khạo, nó đi bảo với mọi người chính mình là thằng ngu.
4Nếu người trên có đùng đùng nổi giận, bạn cũng chớ bỏ đi, vì thái độ bình tĩnh giúp tránh được biết bao lỗi lầm.
5Tôi cũng thấy một mối họa dưới ánh mặt trời, một sai lầm mà người lãnh đạo không nhận ra.
6Đó là: đứa ngu si được nâng lên địa vị rất cao sang, còn người phú quý lại ở vị trí thấp hèn.
7Tôi thấy hạng đầy tớ chễm chệ trên lưng ngựa, trong khi bậc quan quyền phải đi bộ như hạng đầy tớ.
8Người đào hố có thể rơi xuống hố,
9người lấy đá có ngày bị thương tích,
10Lưỡi dao đã cùn mà không biết mài cho bén, thì phải dùng sức gấp đôi; nhưng khôn ngoan hiểu biết thì thật có lợi.
11Làm thầy dụ rắn mà không đủ cao tay, để cho rắn cắn, thì nào được lợi lộc gì!
12Miệng người khôn thốt ra lời đáng mến;
13nó mở đầu câu chuyện với những lời ngu xuẩn,
14nó toàn nói chuyện huyên thuyên.
15Người ngu làm việc đầu tắt mặt tối,
16Khốn cho ngươi, hỡi đất nước
17Phúc cho ngươi, hỡi đất nước
18Lười lĩnh biếng nhác thì cột xiêu,
19Muốn mua vui thì cứ tiệc tùng,
20Dù chỉ là trong tư tưởng,

