1Bấy giờ ông Mô-sê cùng với con cái Ít-ra-en hát mừng ĐỨC CHÚA bài ca sau đây. Họ ca rằng:
2CHÚA là sức mạnh tôi,
3Người là trang chiến binh,
4Xa mã Pha-ra-ô,
5Vực thẳm vùi lấp chúng,
6Lạy CHÚA, tay hữu Ngài
7Lấy dũng lực oai hùng,
8Nộ khí Ngài, lạy Chúa,
9Địch quân tự nhủ rằng:
10Ngài hà hơi nổi gió,
11Ai trong bậc thần minh
12Tay hữu Ngài giơ lên,
13Còn dân đã chuộc về,
14Khi vừa nghe tin đó,
15Bấy giờ tại Ê-đôm,
16Kinh hoàng và sợ hãi
17Ngài cho dân tiến vào,
18CHÚA là vua hiển trị
19Khi chiến mã của Pha-ra-ô cùng với chiến xa và kỵ binh tiến vào biển, ĐỨC CHÚA cho nước biển ập xuống trên họ, còn con cái Ít-ra-en thì đi giữa lòng biển khô cạn.
20Nữ ngôn sứ Mi-ri-am, em ông A-ha-ron, cầm lấy trống; mọi phụ nữ theo bà đi ra, đánh trống và nhảy múa.
21Bà Mi-ri-am xướng lên rằng:
22Ông Mô-sê cho dân Ít-ra-en nhổ trại rời Biển Sậy. Họ ra khỏi đó, tiến vào sa mạc Sua. Họ đi ba ngày trong sa mạc mà không tìm ra nước.
23Nhưng khi tới Ma-ra, họ không thể uống được nước ở Ma-ra, vì nước đó đắng. Bởi thế, người ta gọi nơi ấy là Ma-ra.
24Dân kêu trách ông Mô-sê, họ nói: “Chúng tôi sẽ lấy gì mà uống?”
25Ông kêu lên ĐỨC CHÚA, và ĐỨC CHÚA chỉ cho ông một khúc gỗ. Ông thả xuống nước và nước hóa ra ngọt.
26Người phán: “Nếu ngươi thật sự nghe tiếng ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của ngươi, nếu ngươi làm điều ngay chính trước mắt Người, nếu ngươi lắng tai nghe các mệnh lệnh của Người, và giữ mọi thánh chỉ của Người, thì Ta sẽ không giáng xuống ngươi bệnh hoạn nào như Ta đã giáng xuống Ai-cập. Vì Ta là ĐỨC CHÚA, Đấng chữa lành ngươi.”
27Họ đã đến Ê-lim, nơi có mười hai suối nước và bảy mươi cây chà là. Và họ đóng trại ở đó, bên bờ nước.

