1Ngày hôm ấy bà Đơ-vô-ra và ông Ba-rắc, con ông A-vi-nô-am, hát rằng:
2“Trong Ít-ra-en thuở chiến binh xõa tóc xung phong,
3Nghe đây, hỡi các vua! Hãy lắng tai, này các thủ lãnh!
4Thân lạy ĐỨC CHÚA, khi Ngài ra khỏi Xê-ia,
5Núi đồi chấn động trước nhan ĐỨC CHÚA,
6Thời Sam-ga, con ông A-nát,
7Trong Ít-ra-en không còn thủ lãnh,
8Khi người ta chọn những thần mới,
9Lòng tôi ngưỡng mộ các nhà chỉ huy Ít-ra-en,
10Hỡi những ai cỡi lừa trắng,
11Những người chia nhau chiến lợi phẩm bên bồn nước,
12Phấn khởi lên! Phấn khởi lên nào! Đơ-vô-ra hỡi!
13Bấy giờ Ít-ra-en xuống cửa vì chính nghĩa của mình,
14Các lãnh tụ Ép-ra-im ở trong thung lũng,
15Các lãnh tụ Ít-xa-kha theo bà Đơ-vô-ra.
16‘Sao bạn cứ ở lì trong hốc đá,
17Ga-la-át ở lại bên kia sông Gio-đan,
18Dơ-vu-lun, dân coi nhẹ cái chết,
19Các vua đã tới, đã giao tranh,
20Từ trời cao, tinh tú đã giao tranh,
21Dòng suối Ki-sôn đã cuốn trôi chúng,
22Bấy giờ vó ngựa vang rền trên mặt đất,
23Hãy nguyền rủa Mê-rốt –thần sứ ĐỨC CHÚA nói–,
24Phúc thay bà Gia-ên, phu nhân ông Khe-ve, người Kê-ni,
25Y xin nước, bà cho sữa.
26Rồi tay trái cầm lấy chiếc cọc,
27Dưới chân bà, y ngã quỵ, té nhào, nằm sóng sượt,
28Qua cửa sổ, một bà khác nghiêng mình kêu la,
29Công chúa khôn ngoan nhất của bà đã trả lời,
30‘Chắc họ đã gặp may, và đang chia nhau chiến lợi phẩm:
31Lạy ĐỨC CHÚA! Mọi kẻ thù của Ngài

