1Năm thứ mười một, ngày đầu tháng, có lời ĐỨC CHÚA phán với tôi rằng:
2Hỡi con người, vì Tia đã nói
3nên Chúa Thượng
4Chúng sẽ triệt hạ
5Nó sẽ thành chỗ phơi lưới,
6Các con gái của nó
7Quả vậy, Chúa Thượng
8Các con gái của ngươi
9Nhắm vào các tường lũy
10Ngựa của nó hàng hàng lớp lớp
11Nó cho vó ngựa giẫm nát
12Của cải ngươi sẽ bị cưỡng đoạt,
13Ta sẽ làm cho im bặt
14Ta sẽ biến ngươi
15Chúa Thượng là ĐỨC CHÚA phán thế này với Tia: Nghe tiếng ngươi sụp đổ, cùng với tiếng rên la của đám thương vong và cảnh tàn sát rợn rùng xảy ra ở giữa ngươi, chẳng lẽ các hải đảo không run sợ?
16Bấy giờ, mọi thủ lãnh hải đảo sẽ xuống khỏi ngai, vứt áo choàng, bỏ y phục sặc sỡ và mặc lấy hãi hùng; chúng sẽ ngồi bệt xuống đất, kinh hãi liên hồi và sửng sốt về số phận của ngươi.
17Chúng sẽ cất lên khúc ai ca khóc thương ngươi và nói với ngươi rằng:
18Giờ đây, các hải đảo khiếp kinh
19Vì Chúa Thượng là ĐỨC CHÚA phán như sau:
20Ta hạ ngươi xuống với những người đã xuống vực sâu, về với dân đã thành người thiên cổ. Ta sẽ cho ngươi định cư trong miền đất thẳm sâu giống như chốn điêu tàn vạn cổ, với những người đã xuống vực sâu, để ngươi không còn được Ta cho về cư ngụ và hưởng ánh huy hoàng rực rỡ trong cõi nhân sinh.
21Ta sẽ biến ngươi thành đồ kinh tởm; ngươi sẽ không còn tồn tại. Người ta sẽ tìm kiếm ngươi, nhưng chẳng bao giờ còn thấy ngươi nữa, – sấm ngôn của Chúa Thượng là ĐỨC CHÚA.

