1Bà Giu-đi-tha sấp mặt xuống đất, rắc tro lên đầu, cởi áo vải thô đang mặc. Tại Đền Thờ của Thiên Chúa ở Giê-ru-sa-lem, vào một buổi dâng hương ban chiều, bà Giu-đi-tha lớn tiếng kêu cầu cùng Đức Chúa. Bà nói:
2“Lạy Đức Chúa, Thiên Chúa của cha con là Si-mê-ôn,
3Vì thế, Ngài đã để cho các thủ lãnh của chúng bị sát hại,
4Ngài để cho vợ chúng bị bắt đi,
5Quả vậy, quá khứ, hiện tại và tương lai,
6Ngài muốn vật gì, vật ấy liền xuất hiện và thưa:
7Kìa quân Át-sua, chúng đông vô kể,
8Danh Ngài là Đức Chúa,
9Xin Ngài nhìn xem chúng ngạo mạn
10Xin cho môi miệng con biết dùng xảo ngôn hoa ngữ,
11Vì sức mạnh của Ngài không dựa vào số đông,
12Vâng, vâng, lạy Thiên Chúa của cha con,
13Xin làm cho lời con nói và mưu chước của con
14Xin làm cho mọi dân nước và chi tộc nhận biết rằng:

