1Người cô yêu đã đi đâu mất rồi,
2Người tôi yêu đã xuống vườn nhà, xuống nơi trồng phương thảo:
3Tôi thuộc trọn về người tôi yêu,
4Bạn tình của anh hỡi, nàng đẹp tựa Tia-xa,
5Thôi đi, nàng đừng đưa mắt nhìn anh nữa,
6Răng nàng trắng muốt tựa đàn cừu vừa mới tắm đi lên,
7Má đỏ hây hây màu thạch lựu thấp thoáng sau tấm mạng the.
8Có đến sáu mươi hoàng hậu,
9Nhưng, bồ câu của tôi là duy nhất,
10“ Kìa bà nào xuất hiện như rạng đông,
11Tôi xuống vườn hạnh đào ngắm chồi non thung lũng;
12Đâu ngờ tình đượm say sưa,

