1Đây là lời chúc phúc mà ông Mô-sê, người của Thiên Chúa, đã chúc phúc cho con cái Ít-ra-en trước khi qua đời.
2Ông nói:
3Hẳn Chúa yêu thương các dân, toàn dân thánh ở trong tay Chúa,
4Ông Mô-sê đã truyền cho chúng ta một Luật,
5Ở Giơ-su-run đã có một vua,
6Ước gì Rưu-vên sống và không chết,
7Về Giu-đa, đây là điều ông nói:
8Về Lê-vi, ông nói:
9nó là người đã nói về cha mẹ nó: ‘Tôi không nhìn thấy họ’,
10Họ dạy những quyết định của Ngài cho nhà Gia-cóp,
11Lạy ĐỨC CHÚA, xin chúc phúc cho lòng dũng cảm của nó,
12Về Ben-gia-min, ông nói:
13Về Giu-se, ông nói:
14ơn lộc là những gì trổ sinh dưới ánh mặt trời,
15là sản phẩm hàng đầu của núi non thái cổ,
16là đất đai và thổ sản của nó,
17Nó là con bò mộng đầu lòng của Chúa, chúc nó được vinh hiển!
18Về Dơ-vu-lun, ông nói:
19Họ gọi các dân lên núi, ở đó họ dâng những lễ tế luật truyền;
20Về Gát, ông nói: Chúc tụng Đấng cho Gát được thênh thang!
21Nó coi sản phẩm đầu mùa là của nó,
22Về Đan, ông nói:
23Về Náp-ta-li, ông nói: Náp-ta-li được no đầy hồng ân
24Về A-se, ông nói:
25Ước gì then cửa của ngươi bằng sắt bằng đồng,
26Hỡi Giơ-su-run, chẳng có ai như Thiên Chúa,
27Thiên Chúa của thời thái cổ là một nơi ẩn náu;
28Ít-ra-en sống yên hàn; suối Gia-cóp là dòng suối biệt lập,
29Hỡi Ít-ra-en, ngươi thật có phúc!

