1Đức khôn ngoan
2Hỡi Gia-cóp, hãy quay trở về đón nhận Lề Luật,
3Vinh quang của ngươi, chớ nhường cho người khác,
4Hỡi Ít-ra-en, chúng ta có phúc dường nào,
5Can đảm lên nào, hỡi dân Ta!
6Các ngươi có bị bán cho dân ngoại,
7Quả thật, khi tế lễ cho ma quỷ thay vì cho Thiên Chúa,
8Thiên Chúa vĩnh cửu, Đấng nuôi dưỡng các ngươi,
9buồn vì chứng kiến cơn thịnh nộ của Thiên Chúa
10Vì tôi đã thấy cảnh lưu đày
11Xưa tôi vui mừng nuôi dưỡng chúng,
12Chớ ai vui mừng vì thấy tôi góa bụa, bị mọi người bỏ rơi;
13Chúng không hay không biết huấn lệnh Người,
14Đến đây, hỡi các thành lân cận của Xi-on,
15Nhằm trừng phạt chúng, Đức Chúa gửi đến một dân xa lạ,
16Những đứa con trai yêu của bà góa đã bị dẫn đi xa,
17Các con ơi, làm sao mẹ giúp các con bây giờ?
18Đấng đã giáng tai họa xuống các con,
19Đi đi các con, đi đi thôi, mẹ đành phải ở lại một mình!
20Mẹ đã cởi áo đẹp của lúc an vui thái bình,
21Can đảm lên nào, hỡi các con,
22Mẹ trông đợi Đấng Vĩnh Hằng,
23Nước mắt rưng rưng, lòng buồn tê tái, mẹ đành để các con ra đi.
24Hôm nay đây các thành lân cận của Xi-on
25Các con ơi, hãy kiên tâm chịu đựng
26Những đứa con tôi nâng niu chiều chuộng
27Các con ơi, can đảm lên nào!
28Xưa các con chỉ nghĩ đến chuyện xa lìa Thiên Chúa,
29Vì Đấng đã giáng họa xuống các con,
30Giê-ru-sa-lem, can đảm lên nào:
31Khốn cho những kẻ hành hạ ngươi,
32Khốn cho các thành phố và đô thị
33Nó đã vui mừng thấy ngươi sụp đổ,
34Ta sẽ cất đi, không cho nó hưởng
35Vì lửa của Đấng Vĩnh Hằng trút xuống
36Hãy hướng về phía đông, Giê-ru-sa-lem hỡi,
37Những đứa con ngươi đã để ra đi, này chúng đang tiến về;

