1Làm sao Đô Thị dân đông đúc
2Tỉ ti nàng khóc suốt đêm dài,
3Bị lưu đày, Giu-đa cực khổ,
4Đường phố Xi-on đượm màu tang tóc,
5Quân áp bức nắm đầu cưỡi cổ,
6Thiếu nữ Xi-on quả hết thời,
7Giê-ru-sa-lem nhớ lại
8Giê-ru-sa-lem phạm quá nhiều tội lỗi, nên đã ra ô uế.
9Trên áo nàng, vết nhơ còn rành rành ra đó,
10Quân áp bức đưa tay vét sạch các kho báu của nàng.
11Toàn dân rên rỉ đi tìm bánh,
12“Này tất cả những ai qua lại, hãy nhìn kỹ mà xem:
13Từ trời cao, Người phóng lửa xuống
14Người theo dõi lỗi lầm tôi đã phạm, siết chặt lỗi lầm đó trong tay,
15Mọi người hùng đang ở với tôi, Chúa đều khinh chê và loại bỏ.
16Thế nên tôi khóc ròng khóc rã,
17Xi-on chìa đôi tay kêu cứu, mà không người an ủi.
18“Đấng chính trực công minh là ĐỨC CHÚA,
19Tôi ngỏ lời kêu gọi tình nhân,
20Lạy ĐỨC CHÚA, xin hãy nhìn xem:
21Xin Ngài lắng nghe con rên rỉ: có ai thèm an ủi con đâu!
22Xin cho tội ác chúng đã phạm

